Hấp háy mắt con cười
Toét miệng mặt con tươi
Nghênh nghênh đầu trêu bố
Đáng yêu quá đi thôi.
Lẫm chẫm chân con bước
Nhìn xuống lại ngước lên
Ngón tay chùn chũn chỉ
Cái gì cũng có tên.
Bố đi sát kế bên
Đưa ngón tay con nắm
Chân con bước vững thêm
Đường đời tươi đẹp lắm.
Một mai con khôn lớn
Liệu còn nhớ lúc này?
Khi con đã biết chạy
Liệu còn cần ngón tay?
Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2015
Bầu Trời Hình Chữ S
Bầu trời hình chữ S
Là bầu trời của ai?
Bầu trời hình chữ S
Liệu còn tới ngày mai?
Chuyện kể mấy ngàn năm
Bao đời người miệt mài
Dựng, giữ bao khắc khoải
Hy vọng vào tương lai.
Sóng vẫn xô bờ mãi
Rì rầm kể chuyện xưa
Ông cha ta vun đắp
Bầu trời của nắng mưa.
Nắng mang hình chữ S
Rực rỡ chiếu mỗi trưa
Mưa thành hình chữ S
Ướt đẫm con đường xưa.
Đường ông cha từng bước
Con đường của thời gian
Đường của người đi trước
Mồ hôi, nước mắt tràn.
Những bông hoa sắc đỏ
Nhuộm thắm máu chiến binh
Những linh hồn bất diệt
Chiếu sáng mỗi bình minh.
Hãy giữ chắc trong tim
Một tình yêu đất nước
Em hãy nhớ nước mình
Bầu trời hình chữ S.
Bầu trời hình chữ S
Là bầu trời của ai?
Bầu trời hình chữ S
Sẽ mãi mãi lâu dài.
Là bầu trời của ai?
Bầu trời hình chữ S
Liệu còn tới ngày mai?
Chuyện kể mấy ngàn năm
Bao đời người miệt mài
Dựng, giữ bao khắc khoải
Hy vọng vào tương lai.
Sóng vẫn xô bờ mãi
Rì rầm kể chuyện xưa
Ông cha ta vun đắp
Bầu trời của nắng mưa.
Nắng mang hình chữ S
Rực rỡ chiếu mỗi trưa
Mưa thành hình chữ S
Ướt đẫm con đường xưa.
Đường ông cha từng bước
Con đường của thời gian
Đường của người đi trước
Mồ hôi, nước mắt tràn.
Những bông hoa sắc đỏ
Nhuộm thắm máu chiến binh
Những linh hồn bất diệt
Chiếu sáng mỗi bình minh.
Hãy giữ chắc trong tim
Một tình yêu đất nước
Em hãy nhớ nước mình
Bầu trời hình chữ S.
Bầu trời hình chữ S
Là bầu trời của ai?
Bầu trời hình chữ S
Sẽ mãi mãi lâu dài.
Tát
Một tát bằng môi mềm
Ngất ngây thơm mùi nắng
Hai tát bằng mắt lẳng
Chếnh choáng lặng hồn yêu
Ba tát dáng yêu kiều
Lắc lư,phiêu diêu lắm
Bốn tát bằng tay nắm
Ngất ngư,đắm biển tình
Năm tát bằng chân xinh
Miên man,dài hun hút
Mải miết anh...bước hụt
Vào đâu em biết không?
Ngất ngây thơm mùi nắng
Hai tát bằng mắt lẳng
Chếnh choáng lặng hồn yêu
Ba tát dáng yêu kiều
Lắc lư,phiêu diêu lắm
Bốn tát bằng tay nắm
Ngất ngư,đắm biển tình
Năm tát bằng chân xinh
Miên man,dài hun hút
Mải miết anh...bước hụt
Vào đâu em biết không?
Tận Thế
(Nhân dịp tận thế 21/12/2012)
Mai là tận thế rồi
Rủ nhau ăng cức thôi
Thử một lần cho biết
Cức thật thơm hay hôi?
Mai là ngày tận thế
Nhanh lên các bạn trẻ
Rủ nhau tự sát đi
Mai đỡ tranh nhau vé.
Chỉ còn lại một ngày
Cố mà uống cho say
Mua bia về mà tắm
Mua rượu về mà ngây.
Tận thế hay tế thận
Cứ hoắng huýt tít mù
Để ngày kia công nhận
Chúng mình thực là ngu.
Mai là tận thế rồi
Rủ nhau ăng cức thôi
Thử một lần cho biết
Cức thật thơm hay hôi?
Mai là ngày tận thế
Nhanh lên các bạn trẻ
Rủ nhau tự sát đi
Mai đỡ tranh nhau vé.
Chỉ còn lại một ngày
Cố mà uống cho say
Mua bia về mà tắm
Mua rượu về mà ngây.
Tận thế hay tế thận
Cứ hoắng huýt tít mù
Để ngày kia công nhận
Chúng mình thực là ngu.
Giáng Sinh Cầu Nguyện
Mang cho tôi một Giáng sinh an lành
Kết thúc một năm chìm nổi lênh đênh
Dù sóng gió ngày lại càng thêm mạnh
Ngược lại dòng thuyền tôi vẫn lướt nhanh.
Kết thúc một năm chìm nổi lênh đênh
Dù sóng gió ngày lại càng thêm mạnh
Ngược lại dòng thuyền tôi vẫn lướt nhanh.
Một Nửa
Nửa nào em tặng riêng anh?
Nửa nào em giấu để dành khoe sau?
Miệng cười sao mắt cứ sầu?
Buồn vui trộn lẫn trong câu thơ tình.
Nửa nào em giấu để dành khoe sau?
Miệng cười sao mắt cứ sầu?
Buồn vui trộn lẫn trong câu thơ tình.
Ngẩn Ngơ Buồn
Cười thì cũng đã cười rùi
Sao cười chẳng khiến cho tui đỡ sầu
Tô son, vẽ mắt vì đâu?
Dọn đường cho lệ đưa sầu về môi.
Sao cười chẳng khiến cho tui đỡ sầu
Tô son, vẽ mắt vì đâu?
Dọn đường cho lệ đưa sầu về môi.
Thứ Năm, 26 tháng 2, 2015
Trại Tâm Thần Khổng Lồ
Trại tâm thần khổng lồ
Là một cái trại to
Trong đó toàn thằng giỏi
Và cả những thằng fò.
Ở gian phòng thứ nhất
Chen chúc chật kinh người
Cả phòng suốt ngày cười
Rồi bắt tay chụp ảnh.
Nói thì cứ vanh vách
Toàn đại sự thế gian
Ấy là các đại quan
Đang luận bàn chính sự.
"Anh ăn bằng bát sứ
Tôi ăn bằng bát vàng
Nói chẳng phải khoe khoang
Phân tôi cũng ăn hết."
Nghe một hồi quá mệt
Ta sang phòng thứ hai
Đầy nhóc những anh giai
Đang mải mê chải chuốt.
Anh ngắm còn tôi vuốt
Sao cho đẹp long lanh
Nước thơm át mùi tanh
Của rãnh danh cống vọng.
Sắp tới giờ lên sóng
Lại đến giờ diễn trò
Anh biểu diễn xiếc chó
Anh khác hét thật to.
Thực chán như con gián
Ta sang phòng thứ ba
Phòng của dân buôn bán
Chỗ này toàn đại gia.
Một thằng đang ba hoa
Về cơ ngơi nghìn tỷ
Chín thằng đang suy nghĩ
Làm sao thịt thằng này.
Mình thấy cũng hay hay
Định hóng xem một tý
Nhưng mà phải trả phí
Nên thôi đành đi về.
Nhưng sao kỳ lạ ghê
Phòng mình đâu ấy nhỉ
Phòng này là của đĩ
Xen cạnh với hot gơn
Phòng kia đầy bọn lợn
Phòng kia cũng chẳng hơn.
Có một phòng trống trơn
Ta bước vào định nghỉ
Nào ngờ phòng đầy khỉ
Vắt vẻo trên xà nhà.
Thôi ra sao thì ra
Đành tự mình an ủi
Nghĩ rồi bèn lúi húi
Bám tường mà leo lên.
Là một cái trại to
Trong đó toàn thằng giỏi
Và cả những thằng fò.
Ở gian phòng thứ nhất
Chen chúc chật kinh người
Cả phòng suốt ngày cười
Rồi bắt tay chụp ảnh.
Nói thì cứ vanh vách
Toàn đại sự thế gian
Ấy là các đại quan
Đang luận bàn chính sự.
"Anh ăn bằng bát sứ
Tôi ăn bằng bát vàng
Nói chẳng phải khoe khoang
Phân tôi cũng ăn hết."
Nghe một hồi quá mệt
Ta sang phòng thứ hai
Đầy nhóc những anh giai
Đang mải mê chải chuốt.
Anh ngắm còn tôi vuốt
Sao cho đẹp long lanh
Nước thơm át mùi tanh
Của rãnh danh cống vọng.
Sắp tới giờ lên sóng
Lại đến giờ diễn trò
Anh biểu diễn xiếc chó
Anh khác hét thật to.
Thực chán như con gián
Ta sang phòng thứ ba
Phòng của dân buôn bán
Chỗ này toàn đại gia.
Một thằng đang ba hoa
Về cơ ngơi nghìn tỷ
Chín thằng đang suy nghĩ
Làm sao thịt thằng này.
Mình thấy cũng hay hay
Định hóng xem một tý
Nhưng mà phải trả phí
Nên thôi đành đi về.
Nhưng sao kỳ lạ ghê
Phòng mình đâu ấy nhỉ
Phòng này là của đĩ
Xen cạnh với hot gơn
Phòng kia đầy bọn lợn
Phòng kia cũng chẳng hơn.
Có một phòng trống trơn
Ta bước vào định nghỉ
Nào ngờ phòng đầy khỉ
Vắt vẻo trên xà nhà.
Thôi ra sao thì ra
Đành tự mình an ủi
Nghĩ rồi bèn lúi húi
Bám tường mà leo lên.
Thằng Điên
Tôi là một thằng điên
Một thằng điên rất phiền
Một thằng cha khó tính
Còn thích nói luyên thuyên.
Tôi chê trách đủ điều
Nói chung là phiền nhiễu
Nhưng mà tôi vẫn hiểu
Người cố gắng bao nhiêu.
Tôi chê bai con đường
Đường tắc nghẹt bốn phương
Ổ gà chen ổ chó
Khói xe quánh như hương.
Tôi chê bác nông dân
Vì tham mà lầm lẫn
Dùng thuốc chẳng phân vân
Khiến người mua cùng quẫn.
Tôi trách bác lái xe
Cậy xe to bác đè
Tạt đầu, chèn xe bé
Miệng vẫn cười he he.
Tôi trách người tu hành
Đã chẳng màng lợi danh
Mà sao còn chẳng tránh
Hôn hít thế sao đành.
Tôi chửi những chương trình
Thi thố thứ linh tinh
Dàn dựng đầy toan tính
Lộ ra rồi bị khinh.
Tôi cười những trò lố
Trong giới chính với trường
Thi nhau ăn cho sướng
Dân nghèo thì chẳng thương.
Tôi còn kêu nhiều lắm
Chẳng thể kể hết đâu
Tôi điên còn biết đau
Liệu người thường có thấu?
Một thằng điên rất phiền
Một thằng cha khó tính
Còn thích nói luyên thuyên.
Tôi chê trách đủ điều
Nói chung là phiền nhiễu
Nhưng mà tôi vẫn hiểu
Người cố gắng bao nhiêu.
Tôi chê bai con đường
Đường tắc nghẹt bốn phương
Ổ gà chen ổ chó
Khói xe quánh như hương.
Tôi chê bác nông dân
Vì tham mà lầm lẫn
Dùng thuốc chẳng phân vân
Khiến người mua cùng quẫn.
Tôi trách bác lái xe
Cậy xe to bác đè
Tạt đầu, chèn xe bé
Miệng vẫn cười he he.
Tôi trách người tu hành
Đã chẳng màng lợi danh
Mà sao còn chẳng tránh
Hôn hít thế sao đành.
Tôi chửi những chương trình
Thi thố thứ linh tinh
Dàn dựng đầy toan tính
Lộ ra rồi bị khinh.
Tôi cười những trò lố
Trong giới chính với trường
Thi nhau ăn cho sướng
Dân nghèo thì chẳng thương.
Tôi còn kêu nhiều lắm
Chẳng thể kể hết đâu
Tôi điên còn biết đau
Liệu người thường có thấu?
Lòng thành
Anh yêu em thật lòng
Anh yêu em thật dạ
Nhưng mà sao thật lạ?
Em không nhận cho anh.
Em bảo em để dành.
Chờ một ngày nắng đẹp.
Lòng thành anh nhiều lắm.
Chẳng cần để dành đâu
Em cứ lấy gội đầu
Em cứ mang giặt áo
Em cứ mang nấu cháo
Ăn cho ấm sáng đông
Em đừng để chất chồng
Cùng bao lòng thành khác
Để lâu màu nó bạc
Để lâu sợi nó sờn
Hay em cứ làm ơn
Đốt nó thành tro bụi...
Anh yêu em thật dạ
Nhưng mà sao thật lạ?
Em không nhận cho anh.
Em bảo em để dành.
Chờ một ngày nắng đẹp.
Lòng thành anh nhiều lắm.
Chẳng cần để dành đâu
Em cứ lấy gội đầu
Em cứ mang giặt áo
Em cứ mang nấu cháo
Ăn cho ấm sáng đông
Em đừng để chất chồng
Cùng bao lòng thành khác
Để lâu màu nó bạc
Để lâu sợi nó sờn
Hay em cứ làm ơn
Đốt nó thành tro bụi...
Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015
Thứ Tư
Trắng đêm Thứ tư làm tình cùng định mệnh
Giữa cơn mê vẫn thấy đủ hoang đàng
Tiếng rên xiết từng chặp kêu trời sáng
Lênh láng giường, sũng sịu vệt máu loang.
Ta cười ngạo nghễ, đúng là phải thế
Định mệnh nằm im đâu thể thốt nên lời
Nhìn ta với con mắt buồn vời vợi
Mím chặt môi mà tay vẫn buông lơi.
Giật mình tỉnh giấc thấy trời đang hoảng loạn
Nhá nhem đêm tranh đấu với sương mai
Chưa kịp nghĩ đã thấy lòng nghi ngại
Mơ hồ một nỗi biết tỏ cùng ai?
Giữa cơn mê vẫn thấy đủ hoang đàng
Tiếng rên xiết từng chặp kêu trời sáng
Lênh láng giường, sũng sịu vệt máu loang.
Ta cười ngạo nghễ, đúng là phải thế
Định mệnh nằm im đâu thể thốt nên lời
Nhìn ta với con mắt buồn vời vợi
Mím chặt môi mà tay vẫn buông lơi.
Giật mình tỉnh giấc thấy trời đang hoảng loạn
Nhá nhem đêm tranh đấu với sương mai
Chưa kịp nghĩ đã thấy lòng nghi ngại
Mơ hồ một nỗi biết tỏ cùng ai?
Thứ Ba
Tia nắng len lỏi qua khe cửa
Đánh thức mộng lành ngày Thứ ba.
Nhen nhóm thắp lên đôi chút lửa
Cho lòng vơi nguội lạnh thoáng qua.
Sương vẫn giăng giăng kín một trời
Một trời mây trắng, một trời tôi
Tia nắng vàng kia như sợi chỉ
Mảnh mai dễ đứt quá đi thôi.
Ngàn cân treo trên tơ óng ánh
Tựa chừng hy vọng kia mong manh
Đỡ lấy đưa vai ta ra gánh
Bỏ mặc đất tròn nằm chông chênh!
Đánh thức mộng lành ngày Thứ ba.
Nhen nhóm thắp lên đôi chút lửa
Cho lòng vơi nguội lạnh thoáng qua.
Sương vẫn giăng giăng kín một trời
Một trời mây trắng, một trời tôi
Tia nắng vàng kia như sợi chỉ
Mảnh mai dễ đứt quá đi thôi.
Ngàn cân treo trên tơ óng ánh
Tựa chừng hy vọng kia mong manh
Đỡ lấy đưa vai ta ra gánh
Bỏ mặc đất tròn nằm chông chênh!
Thứ Hai
Thứ hai phấp phới làn gió mới
Ta đi trả hết nợ cuộc đời
Trả cha xương cốt đây còn trắng
Trả mẹ thịt hồng máu đỏ tươi.
Còn lại linh hồn nương theo gió
Gửi lão Thiên gia, có nhận không?
Địa ngục giờ đâu còn chỗ trống
Cõi thiên đàng cũng đã quá đông.
Ngậm ngùi về lại nơi nhân thế
Phất phơ phất phủi sống kiếp vong
Chán thời về ngụ trong thân quế
Bát ngát tỏa hương đêm sáng trong.
Ta đi trả hết nợ cuộc đời
Trả cha xương cốt đây còn trắng
Trả mẹ thịt hồng máu đỏ tươi.
Còn lại linh hồn nương theo gió
Gửi lão Thiên gia, có nhận không?
Địa ngục giờ đâu còn chỗ trống
Cõi thiên đàng cũng đã quá đông.
Ngậm ngùi về lại nơi nhân thế
Phất phơ phất phủi sống kiếp vong
Chán thời về ngụ trong thân quế
Bát ngát tỏa hương đêm sáng trong.
Chủ Nhật
Chủ Nhật như vết rạn giữa gương
Ngoằn ngoèo nối tương lai và quá khứ
Mặt trời lưng lửng mang tâm sự
Giãi bày qua ánh nắng chẳng vàng.
Tận hưởng khoảnh khắc đất trời quang
Mặc ngày mai gió mang giông bão tới
Thổi tan tác những ước mong chờ đợi
Vùi dập kiếp người chới với cuồng quay.
Ngoằn ngoèo nối tương lai và quá khứ
Mặt trời lưng lửng mang tâm sự
Giãi bày qua ánh nắng chẳng vàng.
Tận hưởng khoảnh khắc đất trời quang
Mặc ngày mai gió mang giông bão tới
Thổi tan tác những ước mong chờ đợi
Vùi dập kiếp người chới với cuồng quay.
Thứ Bảy
Thứ bảy bảng lảng những u hồn
Nghi ngút khói hương khắp xóm thôn
Âm dương trò chuyện bằng im lặng
Trăm năm chớp mắt đã hoàng hôn.
Chẳng nắng, chẳng mưa toàn sương gió
Chẳng nhớ, chẳng thương mà vấn vương.
Chẳng rõ người âm nghe có tỏ.
Một chút lòng thành của cõi dương.
Nghi ngút khói hương khắp xóm thôn
Âm dương trò chuyện bằng im lặng
Trăm năm chớp mắt đã hoàng hôn.
Chẳng nắng, chẳng mưa toàn sương gió
Chẳng nhớ, chẳng thương mà vấn vương.
Chẳng rõ người âm nghe có tỏ.
Một chút lòng thành của cõi dương.
Thứ Sáu
Thứ sáu, chiều tàn sao hoảng hốt
Đàn ai vẳng những nốt buồn tênh
Ngập đường xác lá khô chết lạnh
Trống lòng lãng khách bước chông chênh.
Hào khí khi xưa giờ nguội ngắt
Kiếm tìm mỏi mắt, kiếm tìm chi?
Đào sâu ba trượng đem chôn chặt
Một nửa cuộc đời trót ngu si.
Đàn ai vẳng những nốt buồn tênh
Ngập đường xác lá khô chết lạnh
Trống lòng lãng khách bước chông chênh.
Hào khí khi xưa giờ nguội ngắt
Kiếm tìm mỏi mắt, kiếm tìm chi?
Đào sâu ba trượng đem chôn chặt
Một nửa cuộc đời trót ngu si.
Thứ năm
Gã điên lặng lẽ lẻ loi đứng
Nhìn lại sau lưng bốn ngày qua
Hướng về phía trước hai hôm tới
Ngậm ngùi chẳng biết ai là ta?
Ta thuộc về đâu giữa biển người
Dòng đời lớp lớp sóng cuốn xuôi
Ta thuộc về hôm qua quá khứ
Hay của ngày mai có đẹp tươi?
Ta mãi là ta, ngày Thứ năm
Là nhớ, là quên là hờn căm
Là yêu, là hận là mê đắm
Và chỉ là mộng ảo xa xăm.
Nhìn lại sau lưng bốn ngày qua
Hướng về phía trước hai hôm tới
Ngậm ngùi chẳng biết ai là ta?
Ta thuộc về đâu giữa biển người
Dòng đời lớp lớp sóng cuốn xuôi
Ta thuộc về hôm qua quá khứ
Hay của ngày mai có đẹp tươi?
Ta mãi là ta, ngày Thứ năm
Là nhớ, là quên là hờn căm
Là yêu, là hận là mê đắm
Và chỉ là mộng ảo xa xăm.
Lại say
Lãng tử ham vui quên lối về
Nhện chăng tơ kín cửa cõi mê
Lá rụng đầy sân chân ngập bước
Nước cạn chum khô nỗi ê chề.
Nhện chăng tơ kín cửa cõi mê
Lá rụng đầy sân chân ngập bước
Nước cạn chum khô nỗi ê chề.
Say
Cuồng túy ngạo đề dăm ba chữ
Ước sao trảm hết lũ tham quan
Tân niên sạch bóng phường khốn nạn
Dựng nghiệp lẫy lừng khắp thế gian.
Ước sao trảm hết lũ tham quan
Tân niên sạch bóng phường khốn nạn
Dựng nghiệp lẫy lừng khắp thế gian.
Bầu trời của bố
Nằm dài trong giếng nhỏ
Ngắm bầu trời hình tròn
Bầu trời màu ngọc bích
Bầu trời của riêng con.
Tựa lưng vào bờ tường
Ngắm bầu trời hình vuông
Bầu trời toàn sắc tím
Em gửi gắm nhớ thương.
Từ trên cao cao tít
Hạnh phúc anh ngắm nhìn
Cái giếng trong phòng đó
Là bầu trời trong tim.
Ngắm bầu trời hình tròn
Bầu trời màu ngọc bích
Bầu trời của riêng con.
Tựa lưng vào bờ tường
Ngắm bầu trời hình vuông
Bầu trời toàn sắc tím
Em gửi gắm nhớ thương.
Từ trên cao cao tít
Hạnh phúc anh ngắm nhìn
Cái giếng trong phòng đó
Là bầu trời trong tim.
Vãi Lo
Hôm nay trời nhẹ lên cao
Tôi buồn chẳng hiểu vì sao lại cười
Tôi cười vào mặt những người
Nhân danh xây dựng để nuôi phá tàn
Tôi cười nhạo lũ quan tham
Đeo mác chính khách để làm việc sai
Tôi cười những kẻ độc tài
Miệng lại ra rả những bài tự do
Tôi cười nhưng vẫn thấy lo
Lo này là kiểu lo bò trắng răng.
Tôi buồn chẳng hiểu vì sao lại cười
Tôi cười vào mặt những người
Nhân danh xây dựng để nuôi phá tàn
Tôi cười nhạo lũ quan tham
Đeo mác chính khách để làm việc sai
Tôi cười những kẻ độc tài
Miệng lại ra rả những bài tự do
Tôi cười nhưng vẫn thấy lo
Lo này là kiểu lo bò trắng răng.
Nghiện ngập
Tại sao tôi nghiện mạng
Vì tôi chán cuộc đời
Bước chân ra xã hội
Toàn chuyện nhố nhăng thôi.
Tôi không trốn trong mạng
Tôi coi mạng là đời
Mạng chỉ như mộng ảo
Thì đời cũng vậy thôi.
Đời có giả có thật
Mạng có mật chết ruồi
Nhưng mà trên mạng ảo
Tôi được chính là tôi.
Được nói điều muốn nói
Được làm việc thích làm
Được vui và được sống
Và giết được thời gian.
Tôi thực tâm yêu mạng
Tôi cũng yêu cuộc đời
Nếu đời là mộng ảo
Thì mạng cũng vậy thôi.
Vì tôi chán cuộc đời
Bước chân ra xã hội
Toàn chuyện nhố nhăng thôi.
Tôi không trốn trong mạng
Tôi coi mạng là đời
Mạng chỉ như mộng ảo
Thì đời cũng vậy thôi.
Đời có giả có thật
Mạng có mật chết ruồi
Nhưng mà trên mạng ảo
Tôi được chính là tôi.
Được nói điều muốn nói
Được làm việc thích làm
Được vui và được sống
Và giết được thời gian.
Tôi thực tâm yêu mạng
Tôi cũng yêu cuộc đời
Nếu đời là mộng ảo
Thì mạng cũng vậy thôi.
Cái đó cũng còn tùy
Mẹ hỏi gã:
"Mày điên hay tỉnh?"
Gã cười hiền:
"Cái đó cũng còn tùy."
Rồi ung dung bước đi ra phố
Nhặt lá, đá lon
Dáng ngựa phi.
Người dưng hỏi:
"Có vẻ vui quá nhể?"
Gã phì cười:
"Cái đó cũng còn tùy!"
Rồi khoanh tay đứng đầy tâm trạng
Mắt dõi xa xôi
Vẻ uy nghi.
Cô gái đẹp từ xa bước lại.
"Đi chơi không anh?"
"Cái đó cũng còn tùy."
Gã cười khảy, móc ra từ túi vest
Đưa tặng cô một chút khói màu ghi.
Cô bỏ đi.
Gã tìm đường ngược lại
Miệng lải nhải những tiếng vô hồn
Một đứa bé đang ngồi bô bỗng hỏi:
"Này chú ơi! Chú đang buồn phải hôn?"
Gã ngồi xuống cái bô cạnh bé
Bật khóc to:
"Ừ, đúng! Tớ đang buồn."
Bé xoa đầu:
"Chú ơi, thôi nín nín.
Cố rặn đi rồi mọi việc sẽ xuôn."
ịiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii àaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!
"Mày điên hay tỉnh?"
Gã cười hiền:
"Cái đó cũng còn tùy."
Rồi ung dung bước đi ra phố
Nhặt lá, đá lon
Dáng ngựa phi.
Người dưng hỏi:
"Có vẻ vui quá nhể?"
Gã phì cười:
"Cái đó cũng còn tùy!"
Rồi khoanh tay đứng đầy tâm trạng
Mắt dõi xa xôi
Vẻ uy nghi.
Cô gái đẹp từ xa bước lại.
"Đi chơi không anh?"
"Cái đó cũng còn tùy."
Gã cười khảy, móc ra từ túi vest
Đưa tặng cô một chút khói màu ghi.
Cô bỏ đi.
Gã tìm đường ngược lại
Miệng lải nhải những tiếng vô hồn
Một đứa bé đang ngồi bô bỗng hỏi:
"Này chú ơi! Chú đang buồn phải hôn?"
Gã ngồi xuống cái bô cạnh bé
Bật khóc to:
"Ừ, đúng! Tớ đang buồn."
Bé xoa đầu:
"Chú ơi, thôi nín nín.
Cố rặn đi rồi mọi việc sẽ xuôn."
ịiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii àaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!
Lơ lửng
Lơ lửng trời, lơ lửng người
Đời tôi lơ lửng nỗi chơi vơi.
Muốn buông xuôi, không nghĩ ngợi
Mà ý chất chồng chẳng phút ngơi.
Đời tôi lơ lửng nỗi chơi vơi.
Muốn buông xuôi, không nghĩ ngợi
Mà ý chất chồng chẳng phút ngơi.
Vịnh hoa súng
Chẳng quà, chẳng hoa chẳng thịt gà
Nhà nghèo gặp hạn tám tháng ba
Ra đầm hái tạm bông hoa súng
Về cắm chơi chơi tặng vợ ta.
Đây cuống vâm, dài giương sừng sững
Này đóa to xòe dựng cánh thơm
Mấy giọt long lanh vương sương sớm
Lá thời đã tỉa đỡ bờm xờm.
Nhà nghèo gặp hạn tám tháng ba
Ra đầm hái tạm bông hoa súng
Về cắm chơi chơi tặng vợ ta.
Đây cuống vâm, dài giương sừng sững
Này đóa to xòe dựng cánh thơm
Mấy giọt long lanh vương sương sớm
Lá thời đã tỉa đỡ bờm xờm.
Vâng! Tôi là con nghiện FB!
Facebook là cái chi
Sao mọi người bảo nghiện
Tôi có một ý kiến
Sao không nghiện hết đi.
Cai để làm cái gì
Vì xã hội chán chết
Người ta mới kéo hết
Vào mạng ảo để chơi.
Vào comment khơi khơi
Mặc dù đọc chẳng hiểu
Thi bấm like cho nhiều
Mặc người đang phiền nhiễu.
Năm phút thấy thiếu thiếu
Lại bấm nút log in
Nửa tiếng thấy im im
Lại post thêm status.
Một lần bóc tem hụt
Thực bực bội trong lòng
Cả ngày chạy vòng vòng
Add friend cầu thêm bạn.
Đây là hội buôn bán
Kia là hội độc thân
Này là hội tâm thần
Cũng phân năm bảy loại.
Đầu tiên cũng hãi hãi
Sau dần cũng quen quen
Thử lên fây một phen
Thế là tôi thành nghiện.
Sao mọi người bảo nghiện
Tôi có một ý kiến
Sao không nghiện hết đi.
Cai để làm cái gì
Vì xã hội chán chết
Người ta mới kéo hết
Vào mạng ảo để chơi.
Vào comment khơi khơi
Mặc dù đọc chẳng hiểu
Thi bấm like cho nhiều
Mặc người đang phiền nhiễu.
Năm phút thấy thiếu thiếu
Lại bấm nút log in
Nửa tiếng thấy im im
Lại post thêm status.
Một lần bóc tem hụt
Thực bực bội trong lòng
Cả ngày chạy vòng vòng
Add friend cầu thêm bạn.
Đây là hội buôn bán
Kia là hội độc thân
Này là hội tâm thần
Cũng phân năm bảy loại.
Đầu tiên cũng hãi hãi
Sau dần cũng quen quen
Thử lên fây một phen
Thế là tôi thành nghiện.
Rủ Alice tới xứ sở lạ kỳ!
Cô bé ơi hãy nắm lấy tay anh
Anh sẽ đưa em đến một nơi kỳ lạ
Một đất nước vẻ vang đầy văn hóa
Nhưng cũng nhiều những sự quá trái ngang.
Nơi đây có những kẻ ngang tàng
Coi dư luận nhẹ nhàng như gió thoảng
Việc quốc gia chẳng thấy lo cáng đáng
Toàn nghĩ ra những luật lệ đâu đâu.
Nào bán hàng rong, nào mũ đội đầu
Quản không nổi lại đè nhau ra cấm
Chứng mình thư thêm những điều lẩm cẩm
Chẳng xét soi cho kỹ trước khi ra.
Có ông nghị lại chỉ biết ba hoa
Nghiện nói sảng, nghĩ mình là tài lắm
Phát ngôn toàn những lời tựa rắm
Thêm tâm thần hoang tưởng nghĩ mình siêu.
Chuyện buồn cười nơi đây có rất nhiều
Như mũ bảo hiểm mới ra thêm điều luật
Bắt kẻ gian thương thì chẳng bắt
Lại đè đầu xử phạt chặt người mua.
Nhiều chuyện nghe mà tưởng họ đang đùa
Nhiều chuyện họ nói đùa mà thành thật
Em cứ nghĩ xem những điều kỳ lạ nhất
Rồi tới đây xem tận mắt với anh.
Vẫn biết nơi đây đang hoàn thiện… đã đành!
Nhưng sao chỉ lanh quanh làm dân khổ
Xây dựng mà sao lại giống như đào hố
Hay rằng họ đang đào mộ tự chôn mình.
Nghe đến đây em rút lại tay xinh
“Thôi thôi anh cứ tới một mình
Bao giờ nơi đó thôi kỳ lạ
Hẵng gọi em, em sẽ đến với anh!“
Anh sẽ đưa em đến một nơi kỳ lạ
Một đất nước vẻ vang đầy văn hóa
Nhưng cũng nhiều những sự quá trái ngang.
Nơi đây có những kẻ ngang tàng
Coi dư luận nhẹ nhàng như gió thoảng
Việc quốc gia chẳng thấy lo cáng đáng
Toàn nghĩ ra những luật lệ đâu đâu.
Nào bán hàng rong, nào mũ đội đầu
Quản không nổi lại đè nhau ra cấm
Chứng mình thư thêm những điều lẩm cẩm
Chẳng xét soi cho kỹ trước khi ra.
Có ông nghị lại chỉ biết ba hoa
Nghiện nói sảng, nghĩ mình là tài lắm
Phát ngôn toàn những lời tựa rắm
Thêm tâm thần hoang tưởng nghĩ mình siêu.
Chuyện buồn cười nơi đây có rất nhiều
Như mũ bảo hiểm mới ra thêm điều luật
Bắt kẻ gian thương thì chẳng bắt
Lại đè đầu xử phạt chặt người mua.
Nhiều chuyện nghe mà tưởng họ đang đùa
Nhiều chuyện họ nói đùa mà thành thật
Em cứ nghĩ xem những điều kỳ lạ nhất
Rồi tới đây xem tận mắt với anh.
Vẫn biết nơi đây đang hoàn thiện… đã đành!
Nhưng sao chỉ lanh quanh làm dân khổ
Xây dựng mà sao lại giống như đào hố
Hay rằng họ đang đào mộ tự chôn mình.
Nghe đến đây em rút lại tay xinh
“Thôi thôi anh cứ tới một mình
Bao giờ nơi đó thôi kỳ lạ
Hẵng gọi em, em sẽ đến với anh!“
Trời là nam hay nữ?
Chuyện vui em đố anh
Trời là nam hay nữ?
Anh chẳng biết nên đành
Cười trừ, em giải thử!
Tất nhiên là nữ chứ
Trời sinh vạn vật mà
Trời sinh sông sinh suối
Trời sinh lá sinh hoa.
Bầu trời rộng bao la
Chứa bao điều mới lạ
Bầu trời bao bọc ta
Giống như là quả trứng.
Khi vui trời nắng hửng
Khi buồn trời làm mưa
Những cơn gió ban trưa
Rì rầm trời kể chuyện.
Những lúc giận trời khiến
Mây gió nổi bão giông
Nếu như là đàn ông
Làm sao hay đổi vậy?
Em nói đúng thật đấy
Nhưng vẫn thiếu một điều
Khi trời nói: “Em yêu!”
Xuân, trăm hoa đua nở.
Má hồng, em mắc cỡ
Cúi mặt, mắt long lanh
Ôi, bà Trời của anh.
Anh yêu Trời lắm lắm!
Trời là nam hay nữ?
Anh chẳng biết nên đành
Cười trừ, em giải thử!
Tất nhiên là nữ chứ
Trời sinh vạn vật mà
Trời sinh sông sinh suối
Trời sinh lá sinh hoa.
Bầu trời rộng bao la
Chứa bao điều mới lạ
Bầu trời bao bọc ta
Giống như là quả trứng.
Khi vui trời nắng hửng
Khi buồn trời làm mưa
Những cơn gió ban trưa
Rì rầm trời kể chuyện.
Những lúc giận trời khiến
Mây gió nổi bão giông
Nếu như là đàn ông
Làm sao hay đổi vậy?
Em nói đúng thật đấy
Nhưng vẫn thiếu một điều
Khi trời nói: “Em yêu!”
Xuân, trăm hoa đua nở.
Má hồng, em mắc cỡ
Cúi mặt, mắt long lanh
Ôi, bà Trời của anh.
Anh yêu Trời lắm lắm!
Nếu mà...
Nếu thế gian chẳng có đàn bà
Cả Trái Đất sẽ tràn ngập hoa
Đua nở tự nhiên nào ai hái
Lũ đàn ông chỉ thích rượu, trà.
Nếu thế gian chẳng có đàn bà
Quần là áo lượt làm gì ta?
Râu tóc lo chi mà phải cạo
Xấu đẹp thì rồi cũng ra ma.
Nếu thế gian không có đàn bà
Biết làm gì đây những người cha
Những đứa trẻ bơ vơ không mẹ
Làm nhau đau không được đâu a!
Nếu thế gian không có đàn ông
Phụ nữ chẳng lo đánh má hồng
Tỉa tót đẹp xinh cho ai ngắm
Mũi rồi lại tới tám gánh lông.
Nếu thế gian không có đàn ông
Mái dột, nhà hoang phế bỏ không
Một bữa phòng vệ sinh tắc, hỏng
Chị em chắc kéo hết ra đồng.
Nếu thế gian không có đàn ông
Sao có trẻ con để mà trông
Hay lại học Tây Lương nữ quốc
Ô kìa! "Hoảng chưa" chẳng có chồng.
Thế gian đâu có sự "nếu mà"
Phụ nữ, đàn ông được sinh ra
Để yêu thương đơm hoa kết trái.
Đúng sai, phải trái ... bỏ quá nha!
Cả Trái Đất sẽ tràn ngập hoa
Đua nở tự nhiên nào ai hái
Lũ đàn ông chỉ thích rượu, trà.
Nếu thế gian chẳng có đàn bà
Quần là áo lượt làm gì ta?
Râu tóc lo chi mà phải cạo
Xấu đẹp thì rồi cũng ra ma.
Nếu thế gian không có đàn bà
Biết làm gì đây những người cha
Những đứa trẻ bơ vơ không mẹ
Làm nhau đau không được đâu a!
Nếu thế gian không có đàn ông
Phụ nữ chẳng lo đánh má hồng
Tỉa tót đẹp xinh cho ai ngắm
Mũi rồi lại tới tám gánh lông.
Nếu thế gian không có đàn ông
Mái dột, nhà hoang phế bỏ không
Một bữa phòng vệ sinh tắc, hỏng
Chị em chắc kéo hết ra đồng.
Nếu thế gian không có đàn ông
Sao có trẻ con để mà trông
Hay lại học Tây Lương nữ quốc
Ô kìa! "Hoảng chưa" chẳng có chồng.
Thế gian đâu có sự "nếu mà"
Phụ nữ, đàn ông được sinh ra
Để yêu thương đơm hoa kết trái.
Đúng sai, phải trái ... bỏ quá nha!
...Một ai đó để yêu thương
Mỗi sáng dạy lại thấy hồn tan nát
Đôi chân không trụ vững nổi thân tàn
Tự ngắm mình trong gương và bật khóc
Chúa trời ơi, sao Người quá dã man?
Cả cuộc đời, tín tâm tôi chưa nản
Nhưng… nhìn xem những gì Chúa đã làm…
Tôi chưa từng cầu mong Người giúp đỡ
Và rồi nay nỗi thất vọng tràn lan.
Đôi chân không trụ vững nổi thân tàn
Tự ngắm mình trong gương và bật khóc
Chúa trời ơi, sao Người quá dã man?
Cả cuộc đời, tín tâm tôi chưa nản
Nhưng… nhìn xem những gì Chúa đã làm…
Tôi chưa từng cầu mong Người giúp đỡ
Và rồi nay nỗi thất vọng tràn lan.
Nào, hãy tìm cho tôi ai đó.
Một người nào đó đáng để yêu thương.
Giúp tôi thoát khỏi vũng lầy bĩ cực
Dẫn lối tôi qua đêm tối mù sương.
Một người nào đó đáng để yêu thương.
Giúp tôi thoát khỏi vũng lầy bĩ cực
Dẫn lối tôi qua đêm tối mù sương.
Ngày lại ngày, tôi ngập đầu trong việc
Lưng thấy đau, xương cốt đã rã rời
Tối lê bước, bóng một mình đơn chiếc
Trả hết nợ đời, tôi còn lại mình tôi.
Lưng thấy đau, xương cốt đã rã rời
Tối lê bước, bóng một mình đơn chiếc
Trả hết nợ đời, tôi còn lại mình tôi.
Rồi tôi quỳ, vâng tôi đang quỳ gối
Tôi nguyện cầu với các đấng trên cao
Và lệ nóng trào ra từ ảo não
“Chúa trời ơi! Giờ con phải làm sao?”
Tôi nguyện cầu với các đấng trên cao
Và lệ nóng trào ra từ ảo não
“Chúa trời ơi! Giờ con phải làm sao?”
Tôi vẫn đắm trong một nơi hư ảo
Tìm tôi đi, hãy tìm thấy đi nào
Hoặc hãy chỉ cho tôi người nào đó
Để tim yêu xứng đáng được trao.
Tìm tôi đi, hãy tìm thấy đi nào
Hoặc hãy chỉ cho tôi người nào đó
Để tim yêu xứng đáng được trao.
Tôi cố gắng, tôi vẫn luôn cố gắng
Nhưng sao loài người cứ chà đạp lên tôi
Tôi nuốt trọn những đau thương cay đắng
Người bảo tôi điên, tôi nín lặng mím môi.
Nhưng sao loài người cứ chà đạp lên tôi
Tôi nuốt trọn những đau thương cay đắng
Người bảo tôi điên, tôi nín lặng mím môi.
Đã từ lâu, tôi chẳng tin ai nữa
Cũng lâu rồi, mất cảm nhận thông thường
Chẳng còn buồn, cũng chẳng còn vui sướng
Nhịp điệu của tôi giờ cũng chẳng còn vương.
Cũng lâu rồi, mất cảm nhận thông thường
Chẳng còn buồn, cũng chẳng còn vui sướng
Nhịp điệu của tôi giờ cũng chẳng còn vương.
Tôi vẫn ổn! Ừ, tôi không sao cả!
Tôi sẽ không chấp nhận thất bại này
Tôi sẽ phá bỏ gông cùm, một ngày nào đấy
Tôi sẽ tự do như gió, như mây.
Tôi sẽ không chấp nhận thất bại này
Tôi sẽ phá bỏ gông cùm, một ngày nào đấy
Tôi sẽ tự do như gió, như mây.
Nào! Hãy tìm cho tôi ai đó.
Một người nào đó xứng đáng để yêu thương.
Giúp tôi thoát khỏi vũng lầy bĩ cực
Dẫn lối tôi qua đêm tối mù sương.
Một người nào đó xứng đáng để yêu thương.
Giúp tôi thoát khỏi vũng lầy bĩ cực
Dẫn lối tôi qua đêm tối mù sương.
Đi
Thèm đi dọc bờ sông
Khởi trình từ nguồn thượng
Qua những khúc quanh, cong
Tận mắt, không mường tượng.
Qua những khúc quanh, cong
Tận mắt, không mường tượng.
Từng vệt hoa bên đường
Từng đám bèo xanh thẫm
Từng bình minh mờ sương
Thời gian trôi lạ lẫm.
Từng đám bèo xanh thẫm
Từng bình minh mờ sương
Thời gian trôi lạ lẫm.
Dừng tay chèo suy ngẫm
Mặc thuyền nhỏ lững lờ
Giật mình nghe tiếng sấm
Mưa tới tự bao giờ.
Mặc thuyền nhỏ lững lờ
Giật mình nghe tiếng sấm
Mưa tới tự bao giờ.
Cứ thế, cứ thế đi
Ngày này qua ngày khác
Ta tìm kiếm điều gì?
Lại một lần ngơ ngác.
Ngày này qua ngày khác
Ta tìm kiếm điều gì?
Lại một lần ngơ ngác.
Một sáng kia thức giấc
Chẳng thấy đâu bến bờ
Thuyền đã ra tới biển
Người đã tới cõi mơ.
Chẳng thấy đâu bến bờ
Thuyền đã ra tới biển
Người đã tới cõi mơ.
Tùy Tâm
Người thường nói mưa buồn
Ta lại không nghĩ vậy
Người nói lệ trời tuôn
Ta bảo trời tè đấy.
Ta lại không nghĩ vậy
Người nói lệ trời tuôn
Ta bảo trời tè đấy.
Người bảo ta nói bậy
Ta nghĩ có gì đâu
Cùng là một câu chuyện
Vui - buồn nghĩ khác nhau.
Ta nghĩ có gì đâu
Cùng là một câu chuyện
Vui - buồn nghĩ khác nhau.
Huynh đệ ca
Ta luôn được Bắc Đẩu tinh dẫn lối
Giữa những trời Đông xám xịt, xầm xì
Đợi Mặt trời quy cả về một mối
Không phải lo toan phản bội với hoài nghi.
Hãy gọi ta, chớ đắn đo suy nghĩ
Hỡi những người đang mê lạc, cuồng si.
Giữa những trời Đông xám xịt, xầm xì
Đợi Mặt trời quy cả về một mối
Không phải lo toan phản bội với hoài nghi.
Hãy gọi ta, chớ đắn đo suy nghĩ
Hỡi những người đang mê lạc, cuồng si.
Mặc bóng tối đang lầm lì bao phủ
Không chợp mắt quên ngủ dẫu một giây
Không ai giữ nổi ta dưới đất dày
Ta sinh ra để tung bay thỏa sức
Bỏ lại phía sau những sầu đau, bĩ cực
Hãy cùng đưa lời tâm thức vang xa.
Không chợp mắt quên ngủ dẫu một giây
Không ai giữ nổi ta dưới đất dày
Ta sinh ra để tung bay thỏa sức
Bỏ lại phía sau những sầu đau, bĩ cực
Hãy cùng đưa lời tâm thức vang xa.
Mãi mãi cất lên những tiếng ca
Vẫn tiếp tục cả khi ta mất
Không để ngày lê thê làm biến chất
Khi chúng ta vẫn sống thật bên nhau.
Mặc núi mòn, sông cạn, biển thay màu
Luôn vững vàng, sục sôi bầu nhiệt huyết.
Vẫn tiếp tục cả khi ta mất
Không để ngày lê thê làm biến chất
Khi chúng ta vẫn sống thật bên nhau.
Mặc núi mòn, sông cạn, biển thay màu
Luôn vững vàng, sục sôi bầu nhiệt huyết.
Cùng chiến đấu vì một đời trác tuyệt
Huynh đệ ta quyết ý sánh vai
Tỏ bình sinh khiến thế nhân kinh hãi
Nhất ý, nhất tâm, ai nghiêng ngả mặc ai.
Hãy tới đây! Đừng nghi ngại!
Chúng ta không trốn chạy nửa bước chân.
Huynh đệ ta quyết ý sánh vai
Tỏ bình sinh khiến thế nhân kinh hãi
Nhất ý, nhất tâm, ai nghiêng ngả mặc ai.
Hãy tới đây! Đừng nghi ngại!
Chúng ta không trốn chạy nửa bước chân.
Bốn phương xa lạ giờ đã quen thân
Cùng hòa ca hát khúc thần thánh chiến
Trăm vạn kỵ mã, đông như biển
Sai nửa lời sao thể khiến họ nghe?
Cứ đến đây! Tất cả là bạn bè!
Cất lời hát và ta thành huynh đệ.
Cùng hòa ca hát khúc thần thánh chiến
Trăm vạn kỵ mã, đông như biển
Sai nửa lời sao thể khiến họ nghe?
Cứ đến đây! Tất cả là bạn bè!
Cất lời hát và ta thành huynh đệ.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
