Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

Thứ Ba

Tia nắng len lỏi qua khe cửa
Đánh thức mộng lành ngày Thứ ba.
Nhen nhóm thắp lên đôi chút lửa
Cho lòng vơi nguội lạnh thoáng qua.

Sương vẫn giăng giăng kín một trời
Một trời mây trắng, một trời tôi
Tia nắng vàng kia như sợi chỉ
Mảnh mai dễ đứt quá đi thôi.

Ngàn cân treo trên tơ óng ánh
Tựa chừng hy vọng kia mong manh
Đỡ lấy đưa vai ta ra gánh
Bỏ mặc đất tròn nằm chông chênh!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét