Thứ Tư, 4 tháng 3, 2015

4. Nam Đế Đoàn Hoàng Gia

Nhung lụa chẳng làm cùn bảo kiếm
Phú quý nào khiến nhụt chí anh hùng
Mỹ nữ như hoa phải chịu cảnh lãnh cung
Vì hoàng đế trót phải lòng võ đạo.

Cuộc sống phù hoa chỉ là hư ảo
Quyền lực cao phiền não lại nhiều thêm
Chỉ mong cùng tri kỷ suốt sáng thâu đêm
Luận võ công,nghĩ cách kềm Tây Độc.

Nhất Dương Chỉ khiến thần sầu quỷ khóc
Nhất kích xuất ra như gió lốc kinh tâm
Kim Cang Quyền,dũng mãnh ổn trầm
Cách núi cao mà đại ngưu đấm ngã.

Tiên Thiên Công,một đời thành quả.
Nội ngoại song tu biến hóa tựa càn khôn.
Tâm hướng thiện vững như núi Thái Sơn
Vì ân hận mà quy y hướng Phật.

Châu Bá Thông cùng Anh Cô thân mật
Dù trong lòng uất hận cũng bỏ qua
Nhưng họ Cừu mang lòng dạ ác ma
Hại trẻ thơ,chưởng Thiết Sa gây họa.

Yêu,hận,ghen tuông do tạo hóa
Thân phàm trần nào đã dẹp được đâu
Phủi tay,ngoảnh mặt,Lưu thị ôm sầu
Trẻ thơ đoản mạng vì một câu nóng giận.

Chuyện dữ xảy ra rồi,lòng mới đau như cắt
Nhưng làm sao quay ngoắt được thời gian
Bỏ ngôi vương,bỏ luôn cả họ Đoàn
Thành hòa thượng Nhất Đăng hoàn toàn khác.

Dầu dãi nắng mưa,đầu trần phiêu bạt
Áo vải thô khoác, trừng phạt bản thân
Ngư,Tiều,Canh,Độc tứ đại thần
Treo ấn từ quan,theo chân Phật.

Dùng thân cảm hóa Cừu Thiên Nhận
Thu làm đồ đệ hiệu Từ Ân
Nguyện hiến dâng thiên hạ một chữ Nhân
Giúp Lưu,Châu giải một đời oán hận.

Cuộc sống còn nhiều khổ đau,cùng quẫn
Cũng vì chữ “Tham” sao không sớm nhận ra
Từ bỏ đi những phú quý vinh hoa
Về với Phật,đường ta vui từng bước.​

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét