Se thời gian kéo chuỗi tơ vàng
Dệt nên tấm áo trắng màu tang
Phủ lên tâm trí,nàng lặng lẽ
Ngồi bên khung cửa,gió mênh mang
Góa phụ đêm trắng dài đằng đẵng
Thân mình như chực sẵn nổ toang
Muốn khóc xả hết sầu lai láng
Mà sao miệng cứ mãi cười vang.
Từ cửa tới giường xa vạn dặm
Lập lòe nến tắt,tắm trong đêm
Lửa lòng rực cháy,nào ai hiểu
Nghi ngút tâm can,khói đặc thêm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét