Ta nắm số phận mi trong tay
Vùng vẫy làm chi để ngày hè thêm nực
Ta bóp nghẹt và khiến trái tim mi thổn thức
Bằng cách gửi lá thư mang bực dọc,hờn ghen .
Ta bao phủ mi bằng những đêm đen
Rồi cho Hy vọng nhen lên những tia sáng nhỏ
Nơi cuối đường hầm chúng lập lòe,lấp ló
Và khi đến nơi,chúng vụt tỏ rồi tan.
Ta mỉm cười khi thất vọng lan tràn
Ta hạnh phúc khi tiếng khóc than vang lên khắp chốn.
Như một bản nhạc với những âm thanh lộn xộn
Về tâm hồn của một kẻ đáng thương.
Những vết đinh còn in dấu trên tường
Và những vết máu còn loang lổ trên con đường mi bước
Khiến cho ta bật khóc vì sung sướng
Ta thì thầm: Xin lỗi nhé! Hãy tận hưởng cuộc sống này đi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét