Hỏi thế gian tình ái là chi
Mà đôi lứa thề nguyền sống chết (TĐHL)
Nghe chuyện xưa,bao mối tình ta biết
Tay siết chặt tay,dẫu chết chẳng lìa xa
Nhìn ra bên ngoài,đôi bướm múa bên hoa
Lương Sơn Bá,Chúc Anh Đài đang cùng hát bài ca bất tận.
Ngắm cầu vồng sau cơn mưa vừa tắt
Trước mặt hiện ra cảnh Chức Nữ,Ngưu Lang
Cứ mỗi năm thiếp lại ở bên chàng
Khóc thỏa đi cho trời quang mây tạnh.
Mười sáu năm chốn u sơn,cốc lạnh
Chỉ mình ta bầu bạn với bày ong
Khi khát uống mật ngọt Ngọc Phong
Khi đói tạm ấm lòng bằng quả dại.
Chỉ có nhớ thương khiến tâm can tê tái
Ngày lại ngày,miết mải nhớ với mong
Xuân,Hạ,Thu nối tiếp những ngày Đông
Ta đếm từng hôm mà vạch lên vách đá.
Tâm trí Cô Cô ngập bóng hình Dương Quá
Đau đáu lo chàng đã giải độc chưa?
Chẳng biết tỏ cùng ai ngoài những ánh sao thưa
Cành thay bút,vẽ bừa trên giấy đất.
Vẽ bức tranh,chàng tài cao lớn mật
Chỉ một tay đánh bật giáo Toàn Chân
Huyền thiết kiếm đả bại lũ Kim Luân
Ở giữa trận,lập phu thê tam bái.
Những cảnh xưa,bỗng ở đâu ùa lại
Núi Chung Nam,Cổ Mộ chốn thiên thai
Tuyệt Tình Cốc chứa đầy nỗi bi ai
Hay hùng tráng khi sánh vai bên võ đài minh chủ.
Cũng muốn quên đi bao chuyện cũ
Chốn thâm sơn vẫn hận vụ Chí Bình
Tuy chẳng thèm hạ sát kẻ đáng khinh
Nhưng trong dạ đã một vết đinh rớm máu.
Đã có khi,muốn tìm nơi nương náu
Để quên đi bao sầu khổ vì tình
Chọn Công Tôn Chỉ,đầu óc chẳng tinh minh
Thiếu chút nữa đưa mình vào miệng cọp.
Đang khổ đau bỗng,giật mình tim thót
Là thật ư hay đau xót mà mơ?
Lệ trào ra,hai mắt chợt mờ
Người đã tới,như đã chờ đã đợi.
Mười sáu năm rồi,bao thay đổi
Nhưng tình yêu,một khối vẫn vẹn nguyên
Vẫn là đây ánh mắt dịu hiền
Bám riết ta,một lời nguyền hạnh phúc.
Phá tan đi,những thói lề trần tục
Chẳng quan tâm miệng lưỡi của thế gian
Chỉ cần ta được ở bên chàng
Dẫu trời có sập xuống ta cũng chẳng màng – Ôi! Hạnh phúc!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét