Trắng xóa trời mây,hỏi tóc ai
Râu bạc dòng sông,kéo kéo dài
Sức bảy mươi tuổi hay mười bảy?
Tâm cổ lai hy hay mười hai?
Thiên hạ đùa vui Lão Ngoan Đồng
Vui đùa thiên hạ,tính rõ ngông
Vỗ ngực nói mình ông còn trẻ
Bỏ giáo Toàn Chân,đi lông bông.
Một thủa theo anh tranh ngũ bá
Sau này rước phải họa Cửu Âm
Lên đảo Đào Hoa tầm bí kíp
Ngờ đâu trận Bát Quái giam cầm.
Thấm thoát trải qua mười lăm năm
Trăng kia hết khuyết lại đến rằm
Tuổi thêm mấy bậc,lòng không đổi
Trí vẫn cứ bền,võ càng tăng.
Thất thập nhị lộ Không Minh quyền
Biến hóa khôn lường,khách đảo điên
Phân tâm làm hai điều song thủ
Một tay vẽ địa,tay vẽ thiên.
Quách Tỉnh si đần không chịu học
Van xin,mời mọc đủ mọi đường
Hết cách phải bày phương lừa lọc
Ép được rồi,tự đắc dương dương.
Cứ thế một mình đi một lối
Đánh bạn cùng hậu bối,thiếu niên
Tranh đấu nào bao giờ chịu thiệt
Sinh tử đối đầu vẫn hồn nhiên.
Tây Độc,mấy phen phải thất kinh
Đánh cược lão Châu cưỡi cá kình
Kim Luân mấy đận lòng ôm hận
Long Tượng khó bì được Không Minh.
Lòng chỉ vấn vương một nỗi phiền
Vương tình nàng Lưu thị một phen
Nửa đời chạy trốn không dám gặp
Bạc tóc mới về ở kế bên.
Khâm phục nàng ngọc nữ Tiểu Long
Nuôi ong ôm mộng trận Ngọc Phong
Ong càng đốt gân cốt càng khỏe
Mật uống thịt da cứ đỏ hồng.
Giữa chốn vạn quân,thân coi nhẹ
Trảm tướng y như trẻ đùa chơi
Nói cười rổn rảng thời vui sướng
Dẫu có hy sinh vẫn thảnh thơi.
Giữa cuộc đời ngàn vạn năm tuổi
Một đứa trẻ thơ vừa làm lễ bách niên
Rong ruổi vui vầy cùng tuế nguyệt
Lòng chẳng vương một nửa chữ “Phiền”!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét