Bên bếp luộc bánh chưng,
Lửa bập bùng hồng cháy
Bé ngồi sát kề bên
Nhìn bố mắt hấp háy
Bé nắm tay lắc lắc
“Bố ơi, kể chuyện đi!”
“Con thích nghe chuyện gì?”
Bố mỉm cười hỏi lại.
Ra chiều suy nghĩ mãi
Bé thỏ thẻ trả lời:
“Con thích một câu chuyện
Của riêng con mà thôi!”
“Bố sẽ kể con nghe
Câu chuyện thời thơ ấu.”
Bố hít một hơi sâu
Mắt dõi nhìn đau đáu.
“ Chuyện về một chú bé
Nhà nghèo khó làm sao
Và mỗi năm Tết đến
Chú phải đi bán đào.
Năm ấy đào xấu lắm
Nhà được mỗi một cây
Một cây con xơ xác
Ôi, thực khó bán thay.
Chú mang bày ngoài chợ
Chẳng ai thèm liếc nhìn
Ngồi ngay kề sát chú
Một ông lão ăn xin.
Đêm giao thừa sắp đến
Vẫn chưa bán được cây
Thế này xem như chắc
Nhịn đói cả nhà đây.
Chú rục rịch định về
Bỗng bên tai vẳng nghe
“Kiên nhẫn đi chú bé!
Để lão giúp chú nhe.”
Là ông lão ăn xin
Đang cười hiền nhìn chú
Lão nhặt một đồng xu
Từ bên trong chiếc mũ.
Lão nói: “Ta tặng cậu,
Đồng xu có phép tiên
Khi nào hết kiên nhẫn
Sẽ thấy phép thuật liền!”
Nói xong lão bỏ đi
Chú kiên trì ở lại
Nhưng ngồi mãi ngồi mãi
Vẫn chẳng ai hỏi han.
Chú nghĩ ngợi lan man
Đã định về dăm bận
Lại tự bảo mình khoan
Khi nhìn xu kiên nhẫn.
Tới khi trời tối mịt
Chú ngao ngán thở dài
Nhìn con đường xa tít
Mà chẳng có bóng ai.
Cây nhỏ bưng trên tay
Chú dợm chân định bước
Bỗng đâu đúng lúc này
Có một người đi ngược.
“Này cậu bé bán đào!
Cây này bán làm sao?
Việc tôi đang gấp quá
Tôi sẽ mua giá cao.”
Người đàn ông vội vã
Trả tiền rồi nhận cây
Chú bé sướng ngất ngây
Chạy ngay về với mẹ.
Và trong tay chú bé
Vẫn nắm chắc đồng xu
Giữa đêm đen tối mù
Lóe lên tia sáng nhỏ.
Câu chuyện là thế đó
Con nghe có thích không?”
Hai má bé hây hồng
Ôi, đồng xu của bố!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét