Ngắm trời, ngắm đất, ngắm mây.
Ngắm hoa, ngắm cỏ, ngắm cây, ngắm người.
Trăm năm sống ở trên đời
Có bao nhiêu phút thảnh thơi ngắm nhìn?
Ngắm làn khói trắng im lìm
Bốc cao như thể kiếm tìm hư vô.
...
Có người con gái răng hô
Nhà nàng nằm kế bên hồ Ha le
Năm tầng, mái ngói lè tè
Có hai trăm mét để xe chửa vừa.
Hàng rào dâm bụt lưa thưa
Mấy thanh sắt hộp cắm bừa cây leo.
Gia cảnh nàng thực quá nghèo
Áo không che nổi chiếc eo ngọc ngà
Váy thời bị ngắn quá đà
Đôi chân thẳng tắp hở ra chín phần.
Lá vàng rơi rụng khắp sân
Vàng lá ốp kín trên trần chống mưa.
Trời cao thực khéo trêu đùa
Mẹ cha nàng sớm di cư nước ngoài.
Đơn côi nàng chẳng có ai
Sớm hôm nhà chỉ có vài ô sin.
…
Quanh năm đóng cửa im lìm
Ban ngày bận rộn với phim, nhạc Hàn
Đêm khuya tối mặt trên sàn
Nào đâu có được rảnh rang như người
Chuyện yêu đương hỏi chỉ cười
" Số em chắc để cho ruồi nó bâu.
Nhắc làm chi để thêm sầu."
Dứt lời trước cửa ruồi bâu thành đàn.
Con là cháu của đại quan
Con thì có bố đương làm chức to.
Có con lái chiếc xe bò
Đầu xe gắn chữ B to đùng đoàng
Hình như là loại siêu sang
Trên xe bóng bảy một chàng đẹp trai
Cao to,dáng thực rất oai
Cao gần mét sáu, chân dài như chim.
Mắt to nhưng thích lim rim
Mặt sáng choang giống như Kim Siêu Quần.
Mở miệng là gió phần phần
Nghe đâu chàng ấy là dân trồng rừng.
Cây to chàng đốn thẳng thừng.
Lấy chỗ cắm bốn cây chừng que tăm.
Hôm nay vừa đúng ngày rằm
Chàng, nàng hò hẹn đi thăm tháp Rùa
Chạy thêm dăm cuộc xe đua
Kiếm thêm chút đỉnh đặng mua quần đùi.
Nếu thua thì ắt bởi xui
Chứ xe chàng có chạy lùi cũng ăn.
Đâu cần nghĩ ngợi lăn tăn
Đường kia thẳng tiến, ai ngăn được nào?
…
Thăng Long đẹp nhất Gươm Ao
Hà Nội đẹp nhất lúc trời vào thu.
Trời khuya sương gió mịt mù
Có chàng ca sỹ tên Chu Kim Thần
Lang thang tìm kiếm nữ nhân
Trước là tâm sự sau mần giải đen.
Gặp người hợp ý mấy phen
Nhưng chưa được giá nên bèn bỏ đi.
Chuyện đời đâu có mấy khi
Ít tiền mà được hít gì thơm ngon.
Trăm năm trong cuộc vuông tròn
Sự kia thành bại đâu do con người
Sống chết là ở số trời
Buồn vui ở chỗ đi chơi có tiền?
Nghèo thời chỉ rước ưu phiền
Giàu thời có thể bảo Tiên đánh giày.
Đang khi tính toán lay hoay
Kim Thần chưa biết phải xoay thế nào
Bên đường kia bỗng mời chào
Mặt hoa, da phấn bồng đào rung rinh
Một nàng trông thoáng thì xinh
Nhìn kỹ hơi giống tinh tinh xổng chuồng
Lả lơi lúng liếng lời buông
“Mở hàng giảm giá tặng buồng chuối xanh!”
Thở dài ngẫm sự đã đành
Thần bèn đồng ý tàu nhanh ba hào.
Dắt nhau tới gốc cây đào
Lục tục vén áo cởi bào làm ngay.
Ngờ đâu lại đúng lúc này
Xe kia mất lái như bay phóng vào.
Kim Thần hoảng hốt ngã nhào
Lịm đi tay vẫn cầm bao bóc rồi.
….
Thời gian cứ lặng lẽ trôi
Kim Thần tỉnh giấc vội ngồi bật lên
Xung quanh phủ kín bóng đêm
Sờ tay chỉ thấy mềm mềm căng căng
Toàn thân thấu lạnh như băng
Rùng mình chàng tự hỏi rằng ở đâu
Thiên đàng hay địa ngục sâu
Mà tay lại nắm chặt bầu sữa non.
Nhịp tim bỗng loạn trống dồn
Khi nghe thấy tiếng oan hồn vọng kêu:
“Cái đồ…hic…hic…lêu lêu
Hôn mê mà vẫn “dựng lều” rõ cao?
Lại còn giở thói trộm đào?
Tận tay bắt được tính sao bây giờ?”
Kim Thần bừng tỉnh cơn mơ
Rút tay về vội che bờ uôi buôi
Oan hồn kia cũng cả cười:
“Đâu cần ngại thế đùa chơi thôi mà!”
…
Tiếng gà gáy báo canh ba
Ngoài kia trời cũng dần dà sáng hơn.
Kim Thần giờ rõ nguồn cơn
Đêm qua ở chốn Ngọc Sơn Tháp Rùa
Dâm còn chưa kịp bán mua
Bị ngay một chiếc xe đua tông vào
Bao rơi, quần tụt ngã nhào
Ngất ngay tại dưới gốc đào trăm năm.
Trời đêm gió rét căm căm
Cả thương chẳng nỡ để nằm tơ hơ
Đưa chàng về đã hàng giờ
Lều kia vẫn dựng chào cờ bấy nay.
Chuyện nàng hô đã tỏ bày
Kim Thần bèn vội lay hoay tìm quần.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét