Ngang dọc khắp giang hồ một thủa
Tai nghe mắt thấy bao chuyện của thế gian
Nhờ ngọc tiêu cất lên tiếng thở than
Khiến dao cầm tấu khúc đàn cảm khái.
Chính hay tà đâu phải do môn phái
Phật hay ma ấy phải ở tại tâm
Dẫu có trở thành minh chủ võ lâm
Cũng chẳng dấu được lỗi lầm khi trước.
Cuộc đời vẫn cứ trôi như con nước
Chỉ chữ Nhân mới có thể vãn hồi
Dẫu vinh hay nhục cũng thế thôi
Khi chết rồi cũng chỉ là cát bụi.
Giọng tiêu đang nỉ non buồn tủi
Tiếng đàn đột nhiên sang khúc vui ca
Khi dồn dập,lúc nhẩn nha
Vi vút tiếng giao thoa tiêu uyển chuyển
Khúc Dương trưởng lão của giáo thần Nhật Nguyệt
Lưu Chính Phong trí tài song tuyệt,phái Hành Sơn
Quyết kết giao,bao gian khó chẳng sờn
Coi bằng hữu còn nặng hơn tính mạng.
Dẫu đến chết vẫn còn nguyên hào sảng
Cùng nhau song tấu,lại cười vang
Dắt tay nhau sánh bước xuống suối vàng
Tri kỷ gặp nhau,đường thênh thang muôn dặm.
Dao cầm chuyển tiếng vang trầm ấm
Cho ngọc tiêu sâu thẳm những nốt trung
Như những nước cờ trong thế Trâm Lung
Khiến ta lạc vào mê cung xúc cảm.
Vốn chữ tham cùng vần cùng chữ thảm
Thân anh hùng vây hãm giữa âm mưu
Chưởng môn hay chỉ là kẻ hạ lưu
Vì kiếm phổ mà gây bao cừu sát.
Huynh đệ hay là phường đốn mạt
Lừa lọc nhau hòng tranh đoạt ngôi cao
Luyện Quỳ Hoa Bửu Điển tự dẫn đao
Từ hảo hán thành má đào đổi phận.
Vì lợi danh mà bao người cùng quẫn
Nhậm Ngã Hành phải ôm hận thiên thu
Tả Lãnh Thiền hai mắt đui mù
Bỏ mạng tại nơi âm u thạch động.
Tuy thưa thật, nhưng lưới trời lồng lộng
Thoát làm sao những kẻ mộng bá vương
Bất chấp hy sinh,len lỏi đủ mọi đường
Giết bạn,diệt thân dẫu là gương Quân tử.
Nhạc Bất Quần liều hy sinh tiểu nữ
Đưa Linh San làm mồi nhử tiểu Lâm
Bày mưu cao,tính kế âm thầm
Đoạt kiếm phổ mang nhân tâm bán rẻ.
Mượn dao giết người,rửa tay sạch sẽ
Tưởng một tay có thể dấu mặt trời
Cáo là cáo,cũng có ngày lòi đuôi
Độc kế,âm mưu chỉ để nuôi thất bại.
Đàn bật lên những âm thanh sảng khoái
Tiêu vút lên vang vọng mãi như reo
Như lão Phong vui sống kiếp phiêu diêu
Mặc cuộc sống với bao điều ngang trái.
Độc Cô Cửu Kiếm mang ra truyền lại
Lệnh Hồ Xung khẳng khái bắt ếch ăn.
Nướng cháy đen,Thánh Cô chẳng cằn nhằn
Tình lang bệnh nàng ân cần chăm sóc.
Đã yêu thương còn quản chi khó nhọc
Tự nộp mình chẳng than khóc nửa câu
Núi Thiếu Lâm,nàng chấp nhận nỗi sầu
Chỉ mong cho chàng mau khỏe lại.
Gò Ngũ Cương,quần hùng hăng hái
Tụ họp nhau đi nghênh đón Thánh Cô
Cũng nơi đây hảo hán hồ đồ
Chữa bệnh cứu người suýt ô hô một mạng.
Nhạc lại sang khúc sầu bi lênh láng
Nhạc Linh San số phận đáng thương tâm
Trao nhầm tình cho tiểu tử họ Lâm
Tới khi chết vẫn một tâm nhất dạ.
Ngũ Nhạc Kiếm Phái,cây liền cành gặp họa
Từ bên trong,sâu mọt hóa chưởng môn
Tiếc bao năm công sức người trồng vun
Giờ tan nát,ngập trong bùn nhơ nhuốc.
Tiếng hồ cầm của ai sao quen thuộc
Tấu khúc ca nhập cuộc với đàn,tiêu
Mạc Đại Tiên Sinh,bước tới dáng liêu xiêu
Đàn trong tay tấu phiêu cùng phu phụ.
Nhạc nói thay lòng,ôi lạc thú!
Cười mà đau những chuyện cũ đã qua.
Gặp nhau nơi đây,dùng rượu thay trà
Ngất ngưởng say rồi chúng ta Tiếu Ngạo
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét