Thứ Hai, 9 tháng 3, 2015

Tặng Một Người Đã Ra Đi

Sen giờ đã úa tàn rồi nhỉ
Cánh rụng đầy, tan tác, nhị tả tơi
Những lá nâu buồn nói chẳng thành lời
"Người đi nhé, thảnh thơi, đừng vướng bận!"
Cả một đời lo toan và cần mẫn
Thì bây giờ đã đến lúc thong dong
Nở nụ cười gửi gắm hết nỗi lòng
Rồi nhẹ bước...chẳng còn nhớ mong, vướng bận.
Khi ánh nắng nơi cuối trời lụi tắt
Một con đường tươi thắm sắp mở ra.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét