“Thánh Hỏa ngùn ngụt,thiêu xác phàm thành bụi
Chết có chi khổ và sống có gì vui?
Giữ tâm sáng trong,nguyện trừ ác cho đời
Gửi lại trần gian những vui buồn,sướng khổ
Tội thay nhân thế những lo toan,trăn trở…
Ôi,đáng thương thay!”
Rừng rực cháy,lửa thiêng đang reo hát
Khúc hoan ca về khát vọng Quang Minh
Về các hảo hán trọng nghĩa,nặng tình
Xả thân quyết hết mình vì đại nghiệp.
Giữa vòng vây,trùng trùng điệp điệp
Đến cỏ cây cũng phách khiếp hồn kinh
Võ lâm chính phái dấy đại binh
Vì cừu hận quyết san bằng Ma giáo.
Tả sứ Dương Tiêu một lòng vì đạo
Bạch Mi Ưng Vương già lão vẫn anh hùng
Vi Bức Vương thân trọng thương vẫn hữu đột tả xung
Dẹp mâu thuẫn sánh vai cùng sinh tử.
Đức hy sinh ai hơn Phạm Hữu Sứ
Hủy dung nhan,không một chữ hé răng
Đưa thân mình vào hổ huyệt,long đầm
Giữa phú quý vẫn một tâm giữ vững.
Khi đêm tối nhất,vầng dương sẽ hửng
Chí khí dâng cao,hỏa diễm cháy phừng phừng
Giữa vòng vây chính phái bít bùng
Quần hảo hán lạnh lùng tử chiến.
Trương Vô Kỵ từ nơi đâu xuất hiện
Dùng thần công đổi cục diện võ lâm
Càn Khôn Đại Nã Di đả bại Thiếu Lâm
Cửu Dương Công chế Côn Luân song tuyệt.
Cứu Minh giáo khỏi một trường đổ huyết
Giúp võ lâm khỏi tuyệt diệt một phen
Chức Minh Hỏa giáo chủ chịu ngồi lên
Chỉ để giữ yên lòng giáo chúng.
Lửa xanh bập bùng theo nhịp trống
Trận Võ Đang,thiếu hiệp chống tam ma
Thái Cực quyền thiên địa nhân giao thoa
Thái Cực kiếm âm dương hòa làm một.
Lục đại phái trúng mưu gian bị nhốt
Giặc Hung Nô thiêu đốt tháp Vạn An
Gạt thâm thù,Minh giáo chẳng từ nan
Cứu quần hùng,lấy ân đem trả oán.
Khói tím bốc ngút cao mà chẳng tán
Tụ thành hình đôi bạn thủa thiếu thời
Vô Kỵ,Chỉ Nhược tay nắm tay vui chơi
Gặp làm chi để một đời thương nhớ?
Nỗi uất hận,hờn ghen gây lầm lỡ
Nhằng nhịt tơ tình sao gỡ bởi mưu toan
Khiến Hân Ly suýt bỏ mạng chết oan
Đêm hoang đảo nỡ ra tay tàn độc.
Khói chuyển trắng,rồi tan trong phút chốc
Hồ Điệp bay rợp cốc đã về đâu?
Bỏ lại đây Chu Chỉ Nhược u sầu
Vẫn vẳng tiếng thầy câu trăn trối.
Lửa ngả nghiêng theo từng cơn gió thổi
Tiểu Siêu nhờ gửi tới nỗi nhớ thương
Xứ Ba Tư,lòng thánh nữ vấn vương
Đêm đêm vẫn thường mơ về Thánh động.
Cuộc đời lắm lúc như cơn mộng
Từ kẻ thù phút chốc hóa tình nhân
Biết làm sao khi yêu hận khó phân
Người Giáo chủ,người mang thân quận chúa.
Sinh tử đã cùng phân tranh một thủa
Trúng kế rồi bèn trả đũa cù chân
Đã từng thề đoạn tuyệt đôi ba lần
Sao nghĩ tới vẫn bần thần nhung nhớ.
Đêm trăng sáng,cửa quán sao vẫn mở
Một người,hai chén…ngỡ là mơ
Dẫu chàng không tới Triệu Mẫn vẫn cứ chờ
Chàng xiết tay hỏi khẽ: “Sao mà khờ quá vậy?”
Giữa tro tàn chiến tranh, một tình yêu sống dạy
Giữa đêm tuyết lạnh,một ngọn lửa cháy bừng.
Nguyện bỏ lại lợi danh,tranh đoạt phía sau lưng.
Để sáng sáng được ngồi vẽ lông mày cho ái thiếp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét