Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

Tự kỷ

Đua đòi văn vở với thẩn thơ
Đôi ba câu chuyện viết hàng giờ
Thi phú năm bảy bài lủng củng
Viết xong đọc lại thấy ngu ngơ.

Bạn bè cười chê: “Thằng ngớ ngẩn!”
Anh chị lắc đầu: “Lẩn thẩn kinh!”
Bịt tai,nhắm mắt coi chẳng biết
Viết rồi ngửi cũng thấy thối rinh.

Thây kệ thấy vui thì cứ viết
Ít ra cũng để giết thời gian
Tự nhủ với lòng thời tự sướng
Ấy nhưng càng viết càng lan man.

Này kiếm,này tình,này uất ức
Nào phê,nào phán, nào ngợi khen
Này nhớ,này yêu,này phiền phức
Chẳng kể thân sơ với lạ quen

Chất đống đốt lên ngọn lửa lòng
Nhờ gió gửi tro đến miền vong
Nhờ người đọc giúp,người đếch đọc
Gửi phéng cho ma,thế là xong.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét