Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015

Khổ

Nghe các bạn bàn chuyện
Dư lào là khổ đau
Dư lào là hạnh phúc
Thực buốt hết cả đầu.

Kia là yêu với bỏ
Học hành có khó khăn
Đây mẹ cha không tỏ
Cứ suốt ngày cằn nhằn.

Bạn này bảo bạn kia:
“Ôi, sao bạn khổ thế!”
Bạn kia bảo bạn này:
“Sống thực đâu có dễ!”

Buồn thay các bạn trẻ
Mới hai chục tuổi đầu
Mà suốt ngày u sầu
Than trời, chê đời chán.

Xin thưa với các bạn
Đời còn vạn nỗi đau
Còn hàng triệu kiếp khổ
Không tới lượt bạn đâu.

Người khổ vì đói ăn
Kẻ đau vì bệnh tật
Trẻ con vừa mở mắt
Đã mất mẹ mất cha.

Nhìn trông những cụ già
Đang lang thang ngoài phố
Hằn in nét khắc khổ
Xen giữa các nếp nhăn.

Áo ấm, choàng kín khăn
Bạn làm sao biết lạnh
Ê hề quà với bánh
Thì biết đói là chi.

Chỉ xin hãy thôi đi
Đừng kêu mình khổ nữa
Dừng một phút nghĩ suy
Lau miệng còn hôi sữa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét